Monday, 25/01/2021|
Chào mừng bạn đến với cổng thông tin điện tử Trường THCS TRẠCH MỸ LỘC
A- A A+ | Tăng tương phản Giảm tương phản

Trang thơ

LIỀU THUỐC CỦA TÂM HỒN !

 

1. ANH CÓ DÁM KHÔNG... 

Người hỏi rằng: “trời sắp chuyển sang đông
Em có nhớ hay mong vòng tay ấm?
Hãy về nhé bên anh... cho say đắm
Môi nồng nàn sưởi ấm giấc mơ ngoan...”

Người thật lòng hay đùa bỡn dối gian
Có chờ đón em không hay trong lòng hờ hững
Em rất mong manh dẫu vẻ ngoài kiêu hãnh
Tim thật sự yếu mềm hay khóc lúc cô đơn. 

Đừng trách chi em... bởi em sẽ nói “không”
Vì em biết... dẫu trong lòng rất muốn
Duyên đã dở dang... tình xưa giờ đã muộn
Ta chẳng thể nào... nối lại những yêu thương...

Anh có thật lòng khi nói với em không
Hay vẫn chỉ để thử lòng thôi nhỉ
Nếu còn yêu... em xin người hãy tới
Sưởi ấm tình mình bằng môi phủ bờ môi...

2. Và Em Là Thu!

Em là thu đó, em biết chăng?
Hoàng hôn nắng đổ bóng chiều giăng
Thu chết ngả nghiêng trên làn tóc
Em đứng trông theo lá úa vàng

Em là thu đó, em biết không?
Là nỗi tình thu của nhớ mong
Đứng lên em hỡi gom thu lại
Đừng để mùa đông nhỏ lệ hồng

Tôi thấy gió sầu của chia ly
Em có đưa tay cố ôm ghì ?
Gió đông đến rồi! Đừng bỡ ngỡ
Xin giữ trong lòng trái tim si

Em là mùa thu, em là thu
Em là mong nhớ của tình ai
Đừng sang đông nhé! Em – thu hỡi!
Để vương chút nắng ngõ hồn dài..

Và em là thu, em là thu!

Hình ảnh có thể có: một hoặc nhiều người, cây và ngoài trời

3. HÌNH TAM GIÁC MUÔN ĐỜI
Tôve Đitơlepven - Hồng Thanh Quang dịch

Trên con đường tôi đi
Có hai người đã tới:
Một người rất yêu tôi,
Còn tôi yêu người khác.

Người sống trong khao khát
Trong những giấc tôi mơ
Người kia đứng sững sờ
Trước cửa lòng khép chặt.

Người cho tôi hạnh phúc
luôn như gió vội bay
Người dâng tôi cả đời
không được gì đền đáp.

Người bắt máu tôi hát
Tình phóng khoáng trắng trong
Người như cuộc đời thường
Bóp mộng lòng tôi nát

Hai người đó trên đường
Phụ nữ nào cũng gặp
Trăm năm chỉ một lần
Họ được trùng làm một.

4. MƯỜI MỘT VỀ GIỤC GIÃ NHỮNG MÙA HOA.

Mười một về hiu hắt gió heo may
Se se lạnh bóng ai gầy trên phố
Đông dần sang, hoa sữa nồng trong gió
Góc quán nào ai nỡ bước chân qua.

Mười một về giục giã những mùa hoa
E ấp nở trắng trên hè phố nhỏ
Cúc hoạ mi tựa nỗi lòng thiếu nữ
Ngóng ai nơi viễn phố có trở về.

Mười một buồn mưa rả rích tái tê
Mưa ướt đẫm lối ai về hoang vắng
Dấu yêu ơi! Có hay trong canh vắng
Có một người... năm tháng vẫn hoài thương.

Mười Một về... nhắc nhớ một mùa sinh
Người con gái chong đèn bên song cửa
Gom từng câu như kén tằm nhả chữ
Gửi về người... xa xứ một niềm yêu.

Mười Một về... thương nhớ biết bao nhiêu...

5. EM LÀ GÌ TRONG SÂU THẲM TRÁI TIM ANH.

Em là gì trong sâu thẳm trái tim anh

Là đốm lửa vừa nhen chưa đủ ấm

Hay bóng hình khắc trong tim sâu đậm

Là sao khuya vời vợi giữa đêm dài?

Em là gì... trong hoang hoải phôi phai

Là nỗi nhớ nhưng chẳng ai dám nói

Là cái tên trong canh khuya khắc khoải

Là mặn mòi khi giọt lệ tuôn rơi???

Em là ai... trong muôn triệu con người

Là ánh mắt lẻ loi vô tình gặp

Là nét cười thoáng qua trong khoảnh khắc

Hay nỗi sầu ám ảnh mỗi cơn mê?

Em là ai...thăm thẳm mỗi đông về

Sầu giăng ngập trên đường khuya anh bước

Có khi nào trong nẻo đời xuôi ngược

Anh vẫn còn mơ ước... được chung đôi???

6. ĐỪNG NHỚ NỮA LÀM CHI

Van em đấy đừng khắc sâu thêm nữa
Con tim ta vạn vết cứa chất chồng
Bao thu tàn... lá úa tự đầu đông
Tim đắng đót câu ân tình đã lỡ.

Van em đấy... đừng làm ta đau nữa
Đừng khơi thêm mộng mị lối ta về
Đừng giăng sầu khi đông giá sơn khê 
Đừng gợi nữa cô đơn về cõi nhớ.

Ta đã nén thương đau cùng quá khứ
Cho tim quên đi hình bóng em rồi
Cớ sao khi... thu từ tạ phai phôi
Quay quắt nhớ nét môi cười xưa cũ.

Van em đấy... đừng âu sầu ủ rũ
Cho lòng ta được yên ngủ chút nào
Mưa thu buồn đừng len giấc chiêm bao
Cho phai dấu những ngọt ngào dĩ vãng.

Van em đấy... tình trôi theo ngày tháng 
Cho lời xưa bay theo lá thu vàng 
Cho đêm dài cơn mộng chẳng đi hoang
Cho đốm lửa hoá tro tàn mãi mãi...

Câu thề ước trao khi xưa... vụng dại
Ta van người... đừng nhớ mãi mà chi...

7. MƯỜI MỘT VỀ GIỤC GIÃ NHỮNG MÙA HOA.

Mười một về hiu hắt gió heo may
Se se lạnh bóng ai gầy trên phố
Đông dần sang, hoa sữa nồng trong gió
Góc quán nào ai nỡ bước chân qua.

Mười một về giục giã những mùa hoa
E ấp nở trắng trên hè phố nhỏ
Cúc hoạ mi tựa nỗi lòng thiếu nữ
Ngóng ai nơi viễn phố có trở về.

Mười một buồn mưa rả rích tái tê
Mưa ướt đẫm lối ai về hoang vắng
Dấu yêu ơi! Có hay trong canh vắng
Có một người... năm tháng vẫn hoài thương.

Mười Một về... nhắc nhớ một mùa sinh
Người con gái chong đèn bên song cửa
Gom từng câu như kén tằm nhả chữ
Gửi về người... xa xứ một niềm yêu.

Mười Một về... thương nhớ biết bao nhiêu...

8. NGƯỜI CÓ BIẾT... CÔ ẤY YÊU THA THIẾT 

Người chẳng nói... làm sao cô ấy biết 
Có yêu thương thắm thiết hoặc hững hờ?
Yêu thật lòng hay gió thoảng vu vơ
Người chẳng ngỏ... cô ấy khờ... đâu biết.

Nếu ngày xưa nhớ nhung nhau da diết
Thì sao không dám viết lá thư tình
Ngỏ lời rằng “em hãy nói yêu anh”
Anh cũng thế... yêu chân thành say đắm”.

Người có biết trong đêm khuya canh vắng 
Cô ấy thường hay ngắm một “người dưng”
Nhớ thương như muôn sóng biếc ngàn trùng
Nghe xa xót trào dâng trên khoé mắt...

Người chẳng nói... khiến cho cô oán trách
Cô giận hờn... bỏ mặc trái tim đau
Chuyện tình đầu dang dở đến mai sau
Duyên đã hết... nhắc thêm sầu muôn kiếp.

Người có biết... cô ấy yêu... tha thiết...

9. LẠI LỠ RỒI MỘT MÙA CÚC ANH ƠI 
               

Thôi anh ạ!
Nắng ngoài kia đã tắt 
Hoàng hôn buông, họa mi nở lâu rồi 
Em chờ mãi nơi cuối trời nắng gắt 
Rám má hồng làn môi  kém xinh tươi...

Lời nguyện thề nào ai đã đinh ninh
Mùa cúc nở cuối đường rưng rưng nhớ 
Tháng mười một vừa ngang mà trái tim em đã dập dồn nhịp thở 
Nghe thăm thẳm cuối trời con đường về rõ từng bước chân quen.

Ngọn cỏ mềm ướt đẫm giọt sương đêm  
Ngậm chút nắng chiều lắt lay nhành hoa dại 
Hoang hoải đợi chờ bước chân người về lại 
Nơi trắng trời nay chỉ còn một màu cúc họa mi.

Tháng mười một giờ đây rồi cũng qua đi
Liệu lời hứa năm xưa có còn làm anh nhớ 
Mà mỗi độ đông về em lại cố kìm lòng để con tim không rung lên nức nở 
Bởi nhớ anh, nhớ lời hứa ngày nào làm em chẳng dám nhìn cúc nở nữa  anh ơi.

Thôi!
em về đây 
Xin lỗi anh
Chiều cũng tắt nắng rồi 
Họa mi nở 
Và từ đây 
Em thôi...chẳng còn chờ anh nữa.

10. VỚI ANH

Có những lúc tim mình đau đến lạ
Bởi một người ta gửi cả yêu thương
Bao nhiêu năm chuyện cũ còn vấn vương?
Mùa thu cũ đã chìm trong quá khứ.

Có những lúc em chỉ muốn anh giữ 
Một mình em duy nhất ở trong tim
Để đêm đêm em thoải mái trốn tìm
Trong hạnh phúc tưởng chừng như bất tận.

Có những lúc em muốn mình lơ đễnh
Để được ngủ vùi trong trái tim anh 
Và bởi vì biển mãi mãi màu xanh
Nên chúng mình gặp nhau trong ngang trái.Có những lúc lòng em buồn tê tái 
Muốn là người sưởi ấm cả trời đông 
Giữa mênh mông nhớ thương không duyên nợ
Phút yếu lòng em muốn mãi bên anh.

11. THƯ TÌNH CUỐI MÙA THU

Anh trở về khi mùa gió heo may
Hơi lạnh qua tay khi sương về ướt má 
Niệm ảnh còn đây trên con đường quen... Lạ 
Ký ức tìm về thao thức trắng trời đêm

Những nỗi buồn cứ man mát gọi tên
Sợi nhớ
Sợi thương
Đan vương nhành liễu rủ
Em có còn trở về phố cũ 
Ngọn lửa đợi chờ chẳng tắt lửa buồng tim

Mùa thu hứa gì 
Mà 
Chiếc lá 
Ngoan ngoãn nằm im
Thư tình cũng ngủ yên trong mảng màu hoa sữa
Mùa dệt tầm gai trên mây hồng nhung lụa
Khi dấu yêu trú ngụ giữa hư không 

Thu
Thu đã theo dòng ra biển cả mênh mông
Để Heo may trở mùa trên cánh đồng có mùa hoa cúc trắng 
Lá trở về rừng... Trả lại mùa im lặng 
Dạ khúc Thu
Chấm hết 
Bằng một dấu chấm than buồn!

Mùa đông về giăng mắc nỗi tơ vương 
Nốt nhạc xanh 
Vô tình 
Chia đôi nỗi nhớ 
Vầng trăng khuya lắng lòng tan vỡ
Kéo lại tơ trời.. Anh vá lại trái ngang 

Chỉ còn Anh và Em
Mùa thu cũ muộn màng 
Trong gió heo may bung ngỡ ngàng quyến luyến
Chút hương Thu gửi gió trời xao xuyến 
Anh viết Thư tình đưa tiễn Thu qua

12. ĐÔNG VỀ RỒI CÔ GÁI CỦA TÔI ƠI.

Đông đã đến thật rồi cô gái ạ
Chớ mộng mơ đùa với gió mỗi chiều
Khăn ấm quàng luôn nhớ nhé em yêu
Đừng gắng thức đêm nhiều như vậy nữa.

Đông đã đến lạnh lùng bên hiên cửa
Gió từng cơn lần lữa gọi nhau về
Chớ dỗi hờn... đi dạo lúc canh khuya
Môi lạnh giá khi đêm về em nhé.

Anh vẫn biết em hay sầu như thế
Nhưng giờ đây anh đâu thể bên người
Khi gió lùa sương lạnh buốt sầu khơi
Anh cũng nhớ thương người nơi xa vắng.

Em có biết... anh yêu em nhiều lắm
Nhưng nay mình chỉ yên lặng nhìn nhau
Nói điều chi cũng chỉ khiến tim sầu
Thêm nhức nhối nhói đau lòng ta nữa.

Đông về mang tuyết sương giăng nỗi nhớ
Trăng cuối trời soi bóng lẻ cô đơn
Ước chi xưa ta không dỗi không hờn
Nay đâu trách câu phận duyên... dang dở.Đông đã đến... bên thềm... da diết nhớ!!!

13. KHI NÀO ANH VỀ TRẢ NỢ HẾT CHO EM

Anh còn nợ em những gì anh nhớ không

Nợ cả mùa thu, nợ thêm mùa hoa cúc

Nợ cả biển xanh, nợ đại ngàn sánh bước

Sao bây giờ mình lại ngược lối nhau?

Anh còn nợ em thếp trầu với buồng cau

Nợ môi hôn, nợ nồng nàn đêm vắng

Hoài niệm mênh mông dành cho em vị đắng

Lá khóc xa cành, sao anh không nhớ em?

Anh còn nợ em những vì sao đêm

Đếm dải Ngân Hà có bao nhiêu sao đẹp

Đêm anh đi những vì sao tắt lịm

Trời chuyển gió giông chẳng từ tạ một lời.

Anh còn nợ em vai mỏng gánh sầu rơi

Gió heo may lùa qua làn tóc rối

Có bao giờ lòng anh còn tiếc nuối

Cuộc tình mình buông hay nắm đều đau!

Anh còn nợ em cho đến cả kiếp sau

Nợ hẹn hò cho mắt em nhỏ lệ

Anh còn nợ em biết bao điều như thế

Đến khi nào anh về

Trả hết nợ cho em...?

14. EM CHẲNG THỂ QUÊN

Bởi quá yêu người nên em chẳng thể quên

Cho dù thời gian có làm mình xa cách

Chẳng ai có thể đo được lòng chân thật

Từ trái tim em nghiêng về trái tim anh.

Đã bao mùa lối tiếp lại trôi nhanh

Cúc hoạ mi vẫn chờ anh trong gió

Mặc cho thu qua, mặc cho đông bỏ ngỏ

Sao vẫn đợi chờ hò hẹn đã vỡ tan.

Buông tay một người từng tha thiết nồng nàn

Vòng tay ôm men say đêm thổn thức

Bao nhiêu mặn nồng làm sao em quên được

Còn với người tất cả đã vội rơi.

Ánh trăng cuối mùa ai lỡ xẻ làm đôi

Hai lối mộng mình em chông chênh quá

Em dang tay ôm mùa đông lạnh giá

Bờ vai gầy mắt nhoà lệ thời gian.

Bởi quá yêu người nên em chẳng thể quên

Giấu nỗi nhớ thương đằng sau tiếng nấc

Người ở xa người ơi

Người có biết

Nhặt lại cho em

Hạnh phúc đã đánh rơi!

Hình ảnh có thể có: 1 người, hoa, thực vật và thiên nhiên

15.

YÊU ANH MÃI NHÉ EM...

Có những người chỉ thoáng gặp mà thôi
Cũng đủ để suốt một đời lưu luyến
Có những người... ta ngỡ mình thương mến
Hoá người dưng... ta từng gặp trong đời.

Có những người... ta khao khát chung đôi
Nhưng xa cách hai phương trời xa thẳm
Dẫu có nhớ hay thương nhau nhiều lắm
Cũng chỉ âm thầm dõi ánh mắt theo nhau.

Có những người luôn thao thức canh thâu
Nhưng vẫn ngỡ đang kề bên nhau nhé
Hai trái tim hằng đêm ngân khe khẽ
Lời thầm thì... “yêu anh mãi nhé em”.

16. 

THƯƠNG THẦM !...

Văng vẳng đâu đây tiếng dương cầm
Cung bậc thương khi trầm đôi lúc bổng
Giữa đêm thu trăng thanh và gió lộng
Mở cõi lòng ta dạo khúc thu ca

Trời vào thu nắng vàng vạn sắc hoa
Hương bay xa điểm tô hồng cuộc sống
Tôi đã yêu ... yêu rồi người trong mộng
Một bóng hồng duyên lắm ở nhà bên

Đêm buông xuống tiếng đàn chưa cất lên
Tôi hỏi lòng ... cô ấy quên rồi nhỉ 
Biết hỏi ai nên lòng nhiều duy nghĩ
Nỗi thương thầm không chỉ mình tôi mang

Nhớ thương nhiều khi thu đến đông sang
Tiếng dương cầm không cùng ta bầu bạn
Tâm sự này biết cũng ai trút cạn
Cô bạn đi rồi... tôi chưa kịp... hỏi tên !...

17. 

EM ĐỪNG NGỐC..!! 

Cô gái ơi
Em đừng buồn nhiều nữa
Dù chuyện tình có đổ vỡ mong manh
Trái tim em dẫu nhiệt huyết chân thành
Người ta phụ nên thờ ơ chẳng thấy

Cô gái ơi đừng buồn nhiều như vậy
Đau một lần hãy mạnh mẽ đứng lên
Buông bỏ hết để sống giữa an yên 
Em sẽ thấy bao yêu thương còn đó

Cô gái ơi câu chuyện tình bé nhỏ
Giữa đời thường sao tránh khỏi thị phi
Có chuyện tình ắt phải có chia ly
Hãy như lá vì mùa xuân vươn sức sống

Em thấy không giữa những ngày biển động
Con sóng kia lại hung dữ thét gào
Trút giận hờn dìm thuyền nhỏ chênh chao
Sóng đâu biết lòng thuyền đau rạn vỡ

Cô gái ơi dù duyên kia có lỡ
Mây của trời thả cho gió cuốn đi
Giữ làm gì mảnh tình vỡ lâm ly
Đừng thương tiếc những gì ngày đã cũ

Em hãy sống vì sắc màu rực rỡ
Bùn dưới chân nhưng nắng ở trên đầu
Yêu lấy mình em chẳng thấy buồn đâu
Qua đêm tối là bình minh lại đến

18. 

THÁNG 12 RỒI, TA NHỚ ĐÃ ĐỦ CHƯA ?

Anh chẳng nhớ đã bao mùa lá đổ
Đã bao lần cơn gió trở về đây
Đã bao năm em rời bỏ chốn  này
Nhưng day dứt vẫn thường nơi ánh mắt.

Chẳng tại Đông nên phố thêm trầm lặng
Cái thướt tha theo nắng cũ đi rồi
Quán vẫn xưa họ ríu rít nói cười
Anh lặng lẽ đếm, tìm nơi vụn vỡ.

Hồ Tây vắng tanh khi mùa gió trở
Ngại cô đơn Hoàng Hôn cũng chẳng về
Ngồi một mình cũng vơi bớt tái tê
Nơi chốn cũ lại nhớ về...người cũ.

Hàng Liễu già vẫn bao năm lá rủ
Chẳng nói ngoa đã rớt lệ cùng người
Chứng kiến bao mùa môi ấm bờ môi
Giờ chua xót khi lòng người thay đổi.

Ước còn trẻ rồi đổ mình nông nổi
Xa xót dăm hôm sau đó lại cười
Chí ít thì chân thành có thế thôi
Để ta có nụ cười khi mai mỉa.

Chẳng oán hờn bởi hết tình còn nghĩa
Lặng lẽ thôi ta nhớ mãi một thời 
Hà nội thương người giấu ở khắp nơi
Nên chắc vậy ta thủy chung...khó đổi !

 

 


Tổng số điểm của bài viết là: 26 trong 6 đánh giá
Click để đánh giá bài viết
Tin Video
Tài liệu
Thống kê truy cập
Hôm nay : 2
Hôm qua : 24
Tháng 01 : 803
Tháng trước : 518
Năm 2021 : 803
Năm trước : 13.928
Tổng số : 15.603